燕堂独坐意象殊愦愦起登子城作此诗

宋代 陆游
睡魔困衰翁,白日坐兀兀;忽然振衣起,目了尚如鹘。 凭高望中原,佳气未消歇,逆贼稽大刑,痛愤深至骨。 新霜下昌陵,草有胡马齕,羽林百万士,何日闻北伐?贱臣官有守,不敢叫行阙。 梦中涉黄河,太行高硉矹。 天河未洗兵,封豕食上国,坐令河洛间,百郡暗荆棘。 夷吾非王佐,尚足救左衽。 中原消息断,吾辈何安寝?世俗苦龌龊,谁与共此功;安知无奇士,悲歌燕市中!
shuì kùn shuāi wēng   bái zuò   rán zhèn   le shàng
píng gāo wàng zhōng yuán   jiā wèi xiāo xiē   zéi xíng   tòng fèn shēn zhì
xīn shuāng xià chāng líng   cǎo yǒu   lín bǎi wàn shì   wén běi   jiàn chén guān yǒu shǒu   gǎn jiào xíng quē
mèng zhōng shè huáng   tài xíng gāo
tiān wèi bīng   fēng shǐ shí shàng guó   zuò lìng luò jiān   bǎi jùn àn jīng
fēi wáng zuǒ   shàng jiù zuǒ rèn
zhōng yuán xiāo xi duàn   bèi ān qǐn   shì chuò   shuí gòng gōng   ān zhī shì   bēi yān shì zhōng