晏太尉西园贺雪歌

宋代 欧阳修
阴阳乖错乱五行,穷冬山谷暖不冰。 一阳且出在地上,地下谁发万物萌。 太阴当用不用事,盖由奸将不斩亏国刑。 遂令邪风伺间隙,潜中瘟疫於疲氓。 神哉陛下至仁圣,忧勤悬祷通精诚。 圣人与天同一体,意未发口天已听。 忽收寒威还水官,正时肃物凛以清。 寒风得势猎猎走,瓦乾霰急落不停。 恍然天地半夜白,群鸡失晓不及鸣。 清晨拜表东上合,郁郁瑞气盈宫庭。 退朝骑马下银阙,马滑不惯行瑶琼。 晚趋宾馆贺太尉,坐觉满路流欢声。 便开西园扫征步,正见玉树花凋零。 小轩却坐对山石,拂拂酒面红烟生。 主人与国共休戚,不惟喜悦将丰登。 须怜铁甲冷彻骨,四十余万屯边兵。
yīn yáng guāi cuò luàn xíng   qióng dōng shān nuǎn bīng
yáng qiě chū zài shàng   xià shuí wàn méng
tài yīn dāng yòng yòng shì   gài yóu jiān jiāng zhǎn kuī guó xíng
suì lìng xié fēng jiàn   qián zhōng wēn méng
shén zāi xià zhì rén shèng   yōu qín xuán dǎo tōng jīng chéng
shèng rén tiān tóng   wèi kǒu tiān tīng
shōu hán wēi hái shuǐ guān   zhèng shí lǐn qīng
hán fēng shì liè liè zǒu   qián xiàn luò tíng
huǎng rán tiān bàn bái   qún shī xiǎo míng
qīng chén bài biǎo dōng shàng   ruì yíng gōng tíng
tuì 退 cháo xià yín quē   huá guàn xíng yáo qióng
wǎn bīn guǎn tài wèi   zuò jué mǎn liú huān shēng
biàn 便 kāi 西 yuán sǎo zhēng   zhèng jiàn shù huā diāo líng
xiǎo xuān què zuò duì shān shí   jiǔ miàn hóng yān shēng
zhǔ rén guó gòng xiū   wéi yuè jiāng fēng dēng
lián tiě jiǎ lěng chè   shí wàn tún biān bīng