燕台四首·冬

唐代 李商隐
天东日出天西下,雌凤孤飞女龙寡。青溪白石不相望, 堂中远甚苍梧野。冻壁霜华交隐起,芳根中断香心死。 浪乘画舸忆蟾蜍,月娥未必婵娟子。楚管蛮弦愁一概, 空城舞罢腰支在。当时欢向掌中销,桃叶桃根双姊妹。 破鬟矮堕凌朝寒,白玉燕钗黄金蝉。风车雨马不持去, 蜡烛啼红怨天曙。
tiān dōng chū tiān 西 xià   fèng fēi lóng guǎ qīng bái shí xiāng wàng  
táng zhōng yuǎn shén cāng dòng shuāng huá jiāo yǐn   fāng gēn zhōng duàn xiāng xīn
làng chéng huà chán chú   yuè é wèi chán juān chǔ guǎn mán xián chóu gài  
kōng chéng yāo zhī zài dāng shí huān xiàng zhǎng zhōng xiāo   táo táo gēn shuāng mèi
huán ǎi duò líng cháo hán   bái yàn chāi huáng jīn chán fēng chē chí  
zhú hóng yuàn tiān shǔ