雁塔

唐代 解彦融
峥嵘澈倒景,刻峭俯无地。勇进攀有缘,即崄恐迷坠。 窅然丧五蕴,蠢尔怀万类。实际罔他寻,波罗必可致。 南山缭上苑,祇树连岩翠。北斗临帝城,扶宫切太清。 餐和裨日用,味道懿天明。绿野冷风浃,紫微佳气晶。 驯禽演法要,忍草藉经行。本愿从兹适,方知物世轻。
zhēng róng chè dǎo jǐng   qiào yǒng jìn pān yǒu yuán   xiǎn kǒng zhuì
yǎo rán sàng yùn   chǔn ěr huái 怀 wàn lèi shí wǎng xún   luó zhì
nán shān liáo shàng yuàn   shù lián yán cuì běi dǒu lín chéng   gōng qiè tài qīng
cān yòng   wèi dao tiān míng 绿 lěng fēng jiā   wēi jiā jīng
xùn qín yǎn yào   rěn cǎo jīng xíng běn yuàn cóng shì   fāng zhī shì qīng