颜书四十韵

宋代 苏洵
任君北方来,手出《邠州碑》。 为是鲁公写,遗我我不辞。 鲁公实豪杰,慷慨忠义姿。 忆在天宝末,变起渔阳师。 猛士不敢当,儒生横义旗。 感激数十郡,连衡斗羌夷。 新造势尚弱,胡马力未衰。 用兵竟不胜,叹息真数奇。 杲兄死常山,烈士泪满颐。 鲁公不死敌,天下皆熙熙。 奈何不爱死,再使踏鲸鳍?公固不畏死,吾实悲当时。 缅邈念高谊,惜哉我生迟。 近日见异说,不知作者谁。 云公本不死,此事亦已奇。 〈或云公尸解。 虽见杀,而实不死。 〉大抵天下心,人人属公思。 加以不死状,慰此苦叹悲。 我欲哭公墓,莽莽不可知。 爱其平生迹,往往或孑遗。 此字出公手,一见减叹咨。 使公不善书,笔墨纷讹痴。 思其平生事,岂忍弃路岐?况此字颇怪,堂堂伟形仪。 骏极有深稳,骨老成支离。 点画乃应和,关连不相违。 有如一人身,鼻口耳目眉。 彼此异状貌,各自相结维。 离离天上星,分如不相持。 左右自缀会,或作斗与箕。 骨严体端重,安置无欹危。 篆鼎兀大腹,高屋无弱楣。 古器合尺度,法物应矩规。 想其始下笔,庄重不自卑。 虞柳岂不好,结束烦馽羁。 笔法未离俗,庸手尚敢窥。 自我见此字,得纸无所施。 一车会百木,斤斧所易为。 团团彼明月,欲画形终非。 谁知忠义心,余力尚及斯。 因此数幅纸,使我重叹嘻。
rèn jūn běi fāng lái   shǒu chū bīn zhōu bēi      
wéi shì gōng xiě    
gōng shí háo jié   kāng kǎi zhōng 姿  
zài tiān bǎo   biàn yáng shī  
měng shì gǎn dāng   shēng héng  
gǎn shù shí jùn   lián héng dòu qiāng  
xīn zào shì shàng ruò   wèi shuāi  
yòng bīng jìng shèng   tàn zhēn shù  
gǎo xiōng cháng shān   liè shì lèi mǎn  
gōng   tiān xià jiē  
nài ài   zài shǐ 使 jīng   gōng wèi   shí bēi dāng shí  
miǎn miǎo niàn gāo   zāi shēng chí  
jìn jiàn shuō   zhī zuò zhě shuí  
yún gōng běn   shì  
huò yún gōng shī jiě    
suī jiàn shā   ér shí  
tiān xià xīn rén   rén shǔ gōng    
jiā zhuàng   wèi tàn bēi  
gōng   mǎng mǎng zhī  
ài píng shēng   wǎng wǎng huò jié  
chū gōng shǒu   jiàn jiǎn tàn  
shǐ 使 gōng shàn shū   fēn é chī  
píng shēng shì   rěn   kuàng guài   táng táng wěi xíng  
jùn yǒu shēn wěn   lǎo chéng zhī  
diǎn huà nǎi yìng   guān lián xiāng wéi  
yǒu rén shēn   kǒu ěr méi  
zhuàng mào   xiāng jié wéi  
tiān shàng xīng   fēn xiāng chí  
zuǒ yòu zhuì huì   huò zuò dòu  
yán duān zhòng   ān zhì wēi  
zhuàn dǐng   gāo ruò méi  
chǐ   yìng guī  
xiǎng shǐ xià   zhuāng zhòng bēi  
liǔ hǎo   jié shù fán zhí  
wèi   yōng shǒu shàng gǎn kuī  
jiàn   zhǐ suǒ shī  
chē huì bǎi   jīn suǒ wèi  
tuán tuán míng yuè   huà xíng zhōng fēi  
shéi zhī zhōng xīn   shàng  
yīn shù zhǐ   shǐ 使 zhòng tàn