延寿寺僧小轩极萧洒予为名曰林乐取庄生所谓

宋代 黄庭坚
积雨灵香润,晚风红药翻。 盥手散经帙,烹茶洗睡昏。 野僧甚淳古,养拙贲邱园。 风怀交四境,蓬藋底百椽。 山林皋壤欤,可为知音言。 而我与人乐,因之名此轩。 孟夏妪万物,正昼晦郊原。 隔墙见牛羊,定知春笋繁。 俄顷倒干戈,水攻仰翻盆。 地中鸣鼓角,百万薄悬门。 部曲伏床下,少定未寒暄。 疾雷将雨电,破柱取蛟蚖。 我初未知尔,宴坐漱灵根。 谅知岑寂地,竟可安元元。
líng xiāng rùn   wǎn fēng hóng yào fān  
guàn shǒu sàn jīng zhì   pēng chá shuì hūn  
sēng shén chún   yǎng zhuō bēn qiū yuán  
fēng huái 怀 jiāo jìng   péng bǎi chuán  
shān lín gāo rǎng   wèi zhī yīn yán  
ér rén   yīn zhī míng xuān  
mèng xià wàn   zhèng zhòu huì jiāo yuán  
qiáng jiàn niú yáng   dìng zhī chūn sǔn fán  
é qīng dǎo gān   shuǐ gōng yǎng fān pén  
zhōng míng jiǎo   bǎi wàn báo xuán mén  
chuáng xià   shǎo dìng wèi hán xuān  
léi jiāng diàn   zhù jiāo yuán  
chū wèi zhī ěr   yàn zuò shù líng gēn  
liàng zhī cén   jìng ān yuán yuán