燕侍郎山水

宋代 王安石
往时濯足潇湘浦,独上九疑寻二女。 苍梧之野烟漠漠,断垄连冈散平楚。 暮年伤心波浪阻,不意画中能更睹。 燕公侍书燕王府,王求一笔终不与。 奏论谳死误当赦,全活至今何可数。 仁人义士埋黄土,只有粉墨归囊褚。
wǎng shí zhuó xiāo xiāng   shàng jiǔ xún èr
cāng zhī yān   duàn lǒng lián gāng sàn píng chǔ
nián shāng xīn làng   huà zhōng néng gèng
yàn gōng shì shū yàn wáng   wáng qiú zhōng
zòu lùn yàn dāng shè   quán huó zhì jīn shǔ
rén rén shì mái huáng   zhǐ yǒu fěn guī náng chǔ