雁声

宋代 张矩
雁声恰值到江东,霜影空濛落晚篷。寒著芦花禁不得,一层晴雪乱西风。
yàn shēng qià zhí dào jiāng dōng   shuāng yǐng kōng méng luò wǎn péng hán zhù huā jīn   céng qíng xuě luàn fēng 西