燕山雪后歌

明代 王世贞
蓟门十月玄风起,吹尘夜合滹沱水。似猬还应缩马毛,先车竟复纷狐趾。 岁暮天涯已足愁,何当雨雪重淹留。沾裘起粟声频禁,龟手垂鞭冻不收。 慄慄危桥冰柱折,遥遥孤戍铜龙咽。江头已断河伯书,海上能凋使臣节。 蓟门道旁烟火微,蓟门城中有光辉。流苏凤暖胡姬馆,韎韐貂轻公子衣。 百盏深巡浑不醉,千场纵猎未言归。复有董仇持汉权,邀迎戚里罄交欢。 解以重帏违昼夜,能将炙手变炎寒。此时谁惜空门卧,此际谁歌行路难。 雨雪偏摧蓟门客,丈夫毋为厌偪侧。不见临河征戍儿,暮枕雕戈照霜色。
mén shí yuè xuán fēng   chuī chén tuó shuǐ shì wèi hái yīng suō máo xiān   chē jìng fēn zhǐ    
suì tiān chóu   dāng xuě zhòng yān liú zhān qiú shēng pín jìn guī   shǒu chuí biān dòng shōu    
wēi qiáo bīng zhù zhé   yáo yáo shù tóng lóng yàn jiāng tóu duàn shū hǎi   shàng néng diāo shǐ chén 使 jié    
mén dào páng yān huǒ wēi   mén chéng zhōng yǒu guāng huī liú fèng nuǎn guǎn mèi   diāo qīng gōng    
bǎi zhǎn shēn xún hún zuì   qiān chǎng zòng liè wèi yán guī yǒu dǒng chóu chí hàn quán yāo   yíng qìng jiāo huān    
jiě zhòng wéi wéi zhòu   néng jiāng zhì shǒu biàn yán hán shí shuí kōng mén   shuí xíng nán    
xuě piān cuī mén   zhàng wèi yàn jiàn lín zhēng shù ér   zhěn diāo zhào shuāng