宴山亭/燕山亭

宋代 王之道
微雨斑斑,晕湿海棠,渐觉燕脂红褪。迟日短垣,娇怯和风,摇曳一成春困。玉软酴酥,扶不起、晚妆慵整。愁恨。对佳时媚景,可堪重省。曾约小桃新燕,有蜂媒蝶使,为传芳信。西蜀杜郎,东坡苏老,道也道应难尽。一朵风流,雅称且、凤翘云鬓。相映。眉拂黛、梅腮弄粉。
wēi bān bān   yūn shī 湿 hǎi táng   jiàn jué yān zhī hóng tuì chí duǎn yuán   jiāo qiè fēng   yáo chéng chūn kùn ruǎn   wǎn zhuāng yōng zhěng chóu hèn duì jiā shí mèi jǐng   kān zhòng shěng céng yuē xiǎo táo xīn yàn   yǒu fēng méi dié shǐ 使   wèi chuán fāng xìn 西 shǔ láng   dōng lǎo   dào dào yìng nán jǐn duǒ fēng liú   chēng qiě fèng qiào yún bìn xiāng yìng méi dài méi sāi nòng fěn