燕山亭 九日排闷

清代 曹贞吉
北雁横斜,似水晴空,无限萧萧意。深巷闭门,懒去登高,那问几人曾醉。 红叶青山,正渲染、苍凉天气。何事。只辜负秋光,淡然如此。 记得去岁城南,傍野径疏篱,乱穿浓翠。女儿景物,羁客心情,添得一番悲喜。 便上层楼,望不到、故园千里。千里。有多少、荒烟败垒。
běi yàn héng xié   shì shuǐ qíng kōng   xiàn xiāo xiāo shēn xiàng mén   lǎn dēng gāo   wèn rén céng zuì
hóng qīng shān   zhèng xuàn rǎn cāng liáng tiān shì zhǐ qiū guāng   dàn rán
de suì chéng nán   bàng jìng shū   luàn chuān 穿 nóng cuì ér jǐng   xīn qíng   tiān fān bēi
biàn 便 shàng céng lóu   wàng dào yuán qiān qiān yǒu duō shǎo huāng yān bài lěi