宴山亭 北行见杏花

宋代 赵佶
北行见杏花裁剪冰绡,轻叠数重,淡着燕脂匀注。新样靓妆,艳溢香融,羞杀蕊珠宫女。易得凋零,更多少无情风雨。愁苦!问院落凄凉,几番春暮? 凭寄离恨重重,这双燕何曾,会人言语?天遥地远,万水千山,知他故宫何处?怎不思量,除梦里有时曾去。无据,和梦也新来不做。
běi xíng jiàn xìng huā cái jiǎn bīng xiāo   qīng dié shù zhòng   dàn zhe yān zhī yún zhù xīn yàng jìng zhuāng   yàn xiāng róng   xiū shā ruǐ zhū gōng diāo líng   gèng duō shǎo qíng fēng chóu   ! wèn yuàn luò liáng   fān chūn   píng hèn chóng chóng   zhè shuāng yàn zēng   huì rén yán   tiān yáo yuǎn   wàn shuǐ qiān shān   zhī gōng chǔ   zěn liáng   chú mèng yǒu shí céng   mèng xīn lái zuò