筵上狂歌送侍棋衣袄天使

宋代 王禹偁
昔事先皇叨近侍,北门西掖清华地。 太宗多材复多艺,万机余暇翻棋势。 对面千里为第一,独飞天蛾为第二; 第三海底取明珠,三阵堂堂皆御制。 中使宣来示近臣,天机秘密通鬼神。 乃知棋法同军法,既诫贪心又嫌怯。 唯宜静胜守封疆,不乐穷兵用戈甲。 先皇三势有深旨,岂独一枰而已矣。 当时受赐感君恩,藏於箧笥传子孙。 至道年中出滁上,失脚青云空怅望。 移典维扬日望还,轩辕鼎成飞上天。 龙髯忽断攀不得,旧朝衣上泪潺湲。 吾皇曲念先朝物,徵归再掌西垣笔。 悲凉忽见红药开,哭临空随梓宫出。 去年领郡得齐安,山州僻陋在江千。 黄民谁识旧学士,白头犹作老郎官。 昨日江边天使到,随例沾恩着衣袄。 皇华本是江南客,久侍先皇对棋弈。 筵中偶说当年事,三势分明皆记得。 我从失职别上台,御书深锁不将来。 遥想棋图在私室,天香散尽空尘埃。 今日因君聊话及,翻作停杯向隅泣。 人生不易逢圣朝,君恩未报双鬓凋。 金銮殿花春灼灼,永熙陵树夜萧萧。 空叹拖肠在泥土,不如舐鼎升烟霄。 多病相如犹未死,追思往事欲魂销。 星使今辰回马首,强对离筵满倾酒。 悲歌一曲从事书,唱与朝中旧知友。
shì xiān huáng dāo jìn shì   běi mén 西 qīng huá
tài zōng duō cái duō   wàn xiá fān shì
duì miàn qiān wèi   fēi tiān é wèi èr  
sān hǎi míng zhū   sān zhèn táng táng jiē zhì
zhōng shǐ 使 xuān lái shì jìn chén   tiān tōng guǐ shén
nǎi zhī tóng jūn   jiè tān xīn yòu xián qiè
wéi jìng shèng shǒu fēng jiāng   qióng bīng yòng jiǎ
xiān huáng sān shì yǒu shēn zhǐ   píng ér
dāng shí shòu gǎn jūn ēn   cáng qiè chuán sūn
zhì dào nián zhōng chū chú shàng   shī jiǎo qīng yún kōng chàng wàng
diǎn wéi yáng wàng hái   xuān yuán dǐng chéng fēi shàng tiān
lóng rán duàn pān   jiù cháo shàng lèi chán yuán
huáng niàn xiān cháo   zhēng guī zài zhǎng 西 yuán
bēi liáng jiàn hóng yào kāi   lín kōng suí gōng chū
nián lǐng jùn ān   shān zhōu lòu zài jiāng qiān
huáng mín shuí shí jiù xué shì   bái tóu yóu zuò lǎo láng guān
zuó jiāng biān tiān shǐ 使 dào   suí zhān ēn zhuó ǎo
huáng huá běn shì jiāng nán   jiǔ shì xiān huáng duì
yán zhōng ǒu shuō dāng nián shì   sān shì fēn míng jiē de
cóng shī zhí bié shàng tái   shū shēn suǒ jiāng lái
yáo xiǎng zài shì   tiān xiāng sàn jìn kōng chén āi
jīn yīn jūn liáo huà   fān zuò tíng bēi xiàng
rén shēng féng shèng cháo   jūn ēn wèi bào shuāng bìn diāo
jīn luán diàn 殿 huā chūn zhuó zhuó   yǒng líng shù xiāo xiāo
kōng tàn tuō cháng zài   shì dǐng shēng yān xiāo
duō bìng xiàng yóu wèi   zhuī wǎng shì hún xiāo
xīng shǐ 使 jīn chén huí shǒu   qiáng duì yán mǎn qīng jiǔ
bēi cóng shì shū   chàng cháo zhōng jiù zhī yǒu