盐商妇-恶幸人也

唐代 白居易
盐商妇,多金帛,不事田农与蚕绩。南北东西不失家, 风水为乡船作宅。本是扬州小家女,嫁得西江大商客。 绿鬟富去金钗多,皓腕肥来银钏窄。前呼苍头后叱婢, 问尔因何得如此。婿作盐商十五年,不属州县属天子。 每年盐利入官时,少入官家多入私。官家利薄私家厚, 盐铁尚书远不知。何况江头鱼米贱,红脍黄橙香稻饭。 饱食浓妆倚柁楼,两朵红腮花欲绽。盐商妇,有幸嫁盐商。 终朝美饭食,终岁好衣裳。好衣美食来何处, 亦须惭愧桑弘羊。桑弘羊,死已久,不独汉时今亦有。
yán shāng   duō jīn   shì tián nóng cán nán běi dōng 西 shī jiā  
fēng shuǐ wèi xiāng chuán zuò zhái běn shì yáng zhōu xiǎo jiā   jià 西 jiāng shāng
绿 huán jīn chāi duō   hào wàn féi lái yín chuàn zhǎi qián cāng tóu hòu chì  
wèn ěr yīn de 婿 zuò yán shāng shí nián   shǔ zhōu xiàn shǔ tiān
měi nián yán guān shí   shǎo guān jiā duō guān jiā báo jiā hòu  
yán tiě shàng shū yuǎn zhī kuàng jiāng tóu jiàn   hóng kuài huáng chéng xiāng dào fàn
bǎo shí nóng zhuāng tuó lóu   liǎng duǒ hóng sāi huā zhàn yán shāng   yǒu xìng jià yán shāng
zhōng zhāo měi fàn shí   zhōng suì hǎo shang hǎo měi shí lái chǔ  
cán kuì sāng hóng yáng sāng hóng yáng   jiǔ   hàn shí jīn yǒu