宴戎州杨使君东楼

唐代 杜甫
胜绝惊身老,情忘发兴奇。座从歌妓密,乐任主人为。 重碧拈春酒,轻红擘荔枝。楼高欲愁思,横笛未休吹。
shèng jué jīng shēn lǎo   qíng wàng xīng zuò cóng   rèn zhǔ rén wéi
zhòng niān chūn jiǔ   qīng hóng bāi zhī lóu gāo chóu   héng wèi xiū chuī