雁去

元代 仇远
离群野雁在中庭,驯养经年羽翼成。 因为哀鸣殊可念,岂知飞去太无情。 天阴月黑多机穽,岁晚山空少弟兄。 愿尔水田常饱暖,春风早问北归程。
qún yàn zài zhōng tíng   xùn yǎng jīng nián chéng
yīn wèi āi míng shū niàn   zhī fēi tài qíng
tiān yīn yuè hēi duō jǐng   suì wǎn shān kōng shào xiōng
yuàn ěr shuǐ tián cháng bǎo nuǎn   chūn fēng zǎo wèn běi guī chéng