宴清都·听彻南楼鼓

宋代 陈允平
听彻南楼鼓。寒宵迥、玉壶冰漏迟度。重温锦幄,低护青毡,曲通朱户。巡檐细嚼寒梅,叹寂寞、孤山伴侣。更信有、铁石心肠,广平几度曾赋。寒深试拥羊裘,松醪自酌,谁伴吟苦。摩挲醉眼,阑干笑拍,白鸥惊去。梁园胜赏重约,渐玉树、琼花处处。怕柳条、未觉春风,青青在否。
tīng chè nán lóu hán xiāo jiǒng bīng lòu chí chóng wēn jǐn   qīng zhān   tōng zhū xún yán jué hán méi   tàn shān bàn gèng xìn yǒu tiě shí xīn cháng   guǎng 广 píng céng hán shēn shì yōng yáng qiú   sōng láo zhuó   shuí bàn yín zuì yǎn   lán gān xiào pāi   bái ōu jīng liáng yuán shèng shǎng zhòng yuē   jiàn shù qióng huā chù chù liǔ tiáo wèi jué chūn fēng   qīng qīng zài fǒu