晏起

唐代 刘得仁
日过辰时犹在梦,客来应笑也求名。 浮生自得长高枕,不向人间与命争。
guò chén shí yóu zài mèng   lái yīng xiào qiú míng
shēng zhǎng gāo zhěn   xiàng rén jiān mìng zhēng