晏起

唐代 白居易
鸟鸣庭树上,日照屋檐时。老去慵转极,寒来起尤迟。 厚薄被适性,高低枕得宜。神安体稳暖,此味何人知。 睡足仰头坐,兀然无所思。如未凿七窍,若都遗四肢。 缅想长安客,早朝霜满衣。彼此各自适,不知谁是非。
niǎo míng tíng shù shàng   zhào yán shí lǎo yōng zhuǎn   hán lái yóu chí
hòu báo bèi shì xìng   gāo zhěn shén ān wěn nuǎn   wèi rén zhī
shuì yǎng tóu zuò   rán suǒ wèi záo qiào   ruò dōu zhī
miǎn xiǎng cháng ān   zǎo cháo shuāng mǎn shì   zhī shuí shì fēi