延平阁閒望 其四

宋代 黄裳
翠微虚白两圆融,爽气令人欲御风。晓傍雕栏初见日,水天都入混茫中。
cuì wēi bái liǎng yuán róng   shuǎng lìng rén fēng xiǎo bàng diāo lán chū jiàn   shuǐ tiān hùn máng zhōng