掩门

宋代 陆游
举手可及屋,积书高拄颐。 忽闻疏雨滴,怳记故山时。 点染聊成字,呻吟仅似诗。 不关才思尽,碌碌本亡奇。
shǒu   shū gāo zhǔ
wén shū   huǎng shān shí
diǎn rǎn liáo chéng   shēn yín jǐn shì shī
guān cái jǐn   běn wáng