烟萝洞

宋代 谢翱
山人挂绿萝,乱后到人多。夜久积空翠,天深闻棹歌。 祷龙疑井厌,看鹤值仙过。搔首愁纷白,无穷奈此何。
shān rén guà 绿 luó   luàn hòu dào rén duō jiǔ kōng cuì tiān   shēn wén zhào    
dǎo lóng jǐng yàn   kàn zhí xiān guò sāo shǒu chóu fēn bái   qióng nài