宴柳毅诗

唐代 洞庭龙君
大天苍苍兮大地茫茫,人各有志兮何可思量。 狐神鼠圣兮薄社依墙,雷霆一发兮其孰敢当。 荷贞人兮信义长,令骨肉兮还故乡,永言惭愧兮何时忘。 上天配合兮生死有途,此不当妇兮彼不当夫。 腹心辛苦兮泾水之隅,风霜满鬓兮雨雪罗襦。 赖明公兮引素书,令骨肉兮家如初,永言珍重兮无时无。 碧云悠悠兮泾水东流,伤嗟美人兮雨泣花愁。 尺书远达兮以解君忧,哀冤果雪兮还处其休。 荷君和雅兮感甘羞,山家寂寞兮难久留, 欲将辞去兮悲绸缪。
tiān cāng cāng máng máng   rén yǒu zhì liáng
shén shǔ shèng báo shè qiáng   léi tíng shú gǎn dāng
zhēn rén xìn zhǎng   lìng ròu hái xiāng   yǒng yán cán kuì shí wàng
shàng tiān pèi shēng yǒu   dàng dàng
xīn xīn jīng shuǐ zhī   fēng shuāng mǎn bìn xuě luó
lài míng gōng yǐn shū   lìng ròu jiā chū   yǒng yán zhēn zhòng shí
yún yōu yōu jīng shuǐ dōng liú   shāng jiē měi rén huā chóu
chǐ shū yuǎn jiě jūn yōu   āi yuān guǒ xuě hái chù xiū
jūn gǎn gān xiū   shān jiā nán jiǔ liú  
jiāng bēi chóu móu