严陵钓台下作

唐代 权德舆
绝顶耸苍翠,清湍石磷磷。先生晦其中,天子不得臣。 心灵栖颢气,缨冕犹缁尘。不乐禁中卧,却归江上春。 潜驱东汉风,日使薄者醇。焉用佐天子,特此报故人。 人知大贤心,不独私其身。弛张有深致,耕钓陶天真。 奈何清风后,扰扰论屈伸。交情同市道,利欲相纷纶。 我行访遗台,仰古怀逸民。矰缴鸿鹄远,雪霜松桂新。 江流去不穷,山色凌秋旻.人世自今古,清辉照无垠。
jué dǐng sǒng cāng cuì   qīng tuān shí lín lín xiān sheng huì zhōng   tiān chén
xīn líng hào   yīng miǎn yóu chén jìn zhōng   què guī jiāng shàng chūn
qián dōng hàn fēng   shǐ 使 báo zhě chún yān yòng zuǒ tiān   bào rén
rén zhī xián xīn   shēn chí zhāng yǒu shēn zhì   gēng diào táo tiān zhēn
nài qīng fēng hòu   rǎo rǎo lùn shēn jiāo qing tóng shì dào   xiāng fēn lún
xíng fǎng 访 tái   yǎng huái 怀 mín zēng jiǎo hóng 鸿 yuǎn   xuě shuāng sōng guì xīn
jiāng liú qióng   shān líng qiū mín   . rén shì jīn   qīng huī zhào yín