严陵钓台

唐代 齐己
夫子垂竿处,空江照古台。无人更如此,白浪自成堆。 鹤静寻僧去,鱼狂入海回。登临秋值晚,树石尽多苔。
chuí gān 竿 chù   kōng jiāng zhào tái rén gèng   bái làng chéng duī
jìng xún sēng   kuáng hǎi huí dēng lín qiū zhí wǎn   shù shí jǐn duō tái