宴湖上亭作

唐代 元结
广亭盖小湖,湖亭实清旷。轩窗幽水石,怪异尤难状。 石尊能寒酒,寒水宜初涨。岸曲坐客稀,杯浮上摇漾。 远水入帘幕,淅沥吹酒舫。欲去未回时,飘飘正堪望。 酣兴思共醉,促酒更相向。舫去若惊凫,溶瀛满湖浪。 朝来暮忘返,暮归独惆怅。谁肯爱林泉,从吾老湖上。
guǎng 广 tíng gài xiǎo   tíng shí qīng kuàng xuān chuāng yōu shuǐ shí   guài yóu nán zhuàng
shí zūn néng hán jiǔ   hán shuǐ chū zhǎng àn zuò   bēi shàng yáo yàng
yuǎn shuǐ lián   chuī jiǔ fǎng wèi huí shí   piāo piāo zhèng kān wàng
hān xīng gòng zuì   jiǔ gēng xiāng xiàng fǎng ruò jīng   róng yíng mǎn làng
zhāo lái wàng fǎn   guī chóu chàng shuí kěn ài lín quán   cóng lǎo shàng