演化琴德素高昔尝供奉先帝闻予所藏宝琴而挥弄不忍去因为作歌以写其意云

宋代 苏舜钦
双塔老师古突兀,索我瑶琴一挥拂。风吹仙籁下虚空,满坐沈沈竦毛骨。 按抑不知声在指,指自不知心所起。节奏可尽韵可收,时于疏澹之中寄深意。 意深味薄我独知,陶然直到羲皇世。曲终瞑目师不言,忽言昔常奉至尊。 祥符天子政多暇,诏求绝艺传中阍。紫宸仗退霜日红,随鞭入对蓬莱宫。 平戎一弄沃舜聪,貂珰壁立亦动容。紫兰之袍出禁府,声华一日千门通。 今来老病卧泽国,赏音不遇前事空。一双玉鹤天上飞,人间但见枯死桐。 幸逢宝器惬心手,因声感旧涕洒胸。顾我踟蹰不忍去,将行更欲留悲风。
shuāng lǎo shī   suǒ yáo qín huī fēng chuī xiān lài xià kōng   mǎn zuò shěn shěn sǒng máo
àn zhī shēng zài zhǐ   zhǐ zhī xīn suǒ jié zòu jǐn yùn shōu   shí shū dàn zhī zhōng shēn
shēn wèi báo zhī   táo rán zhí dào huáng shì zhōng míng shī yán   yán cháng fèng zhì zūn
xiáng tiān zhèng duō xiá   zhào qiú jué chuán zhōng hūn chén zhàng tuì 退 shuāng hóng   suí biān duì péng lái gōng
píng róng nòng shùn cōng   diāo dāng dòng róng lán zhī páo chū jìn   shēng huá qiān mén tōng
jīn lái lǎo bìng guó   shǎng yīn qián shì kōng shuāng tiān shàng fēi   rén jiān dàn jiàn tóng
xìng féng bǎo qiè xīn shǒu   yīn shēng gǎn jiù xiōng chí chú rěn   jiāng xíng gèng liú bēi fēng