言怀用子苍韵

宋代 张纲
早从微宦去田庐,惭愧英游许并居。拙计自怜嵇叔懒,暮年空悔子公书。 归寻松竹开幽径,坐看牛羊下夕墟。已把经纶付王导,不妨綀布制襟裾。
zǎo cóng wēi huàn tián   cán kuì yīng yóu bìng zhuō lián shū lǎn   nián kōng huǐ gōng shū    
guī xún sōng zhú kāi yōu jìng   zuò kàn niú yáng xià jīng lún wáng dǎo   fáng shū zhì jīn