彦和与子文相期卜邻子文作诗以遗谨次韵

唐代 朱长文
仙才宣在道家山,却学幽人欲闭关。 清燕曾陪明主问,群言已助相君删。 谈围莫敌书盈腹,诗杜相过酒满颜。 闻道卜邻同喜慰,亦开荒径待余闲。
xiān cái xuān zài dào jiā shān   què xué yōu rén guān  
qīng yàn céng péi míng zhǔ wèn   qún yán zhù xiāng jūn shān  
tán wéi shū yíng   shī xiāng guò jiǔ mǎn yán  
wén dào lín tóng wèi   kāi huāng jìng dài xián