燕河南府秀才得生字

唐代 韩愈
吾皇绍祖烈,天下再太平。诏下诸郡国,岁贡乡曲英。 元和五年冬,房公尹东京。功曹上言公,是月当登名。 乃选二十县,试官得鸿生。群儒负己材,相贺简择精。 怒起簸羽翮,引吭吐铿轰。此都自周公,文章继名声。 自非绝殊尤,难使耳目惊。今者遭震薄,不能出声鸣。 鄙夫忝县尹,愧栗难为情。惟求文章写,不敢妒与争。 还家敕妻儿,具此煎炰烹。柿红蒲萄紫,肴果相扶檠。 芳荼出蜀门,好酒浓且清。何能充欢燕,庶以露厥诚。 昨闻诏书下,权公作邦桢。文人得其职,文道当大行。 阴风搅短日,冷雨涩不晴。勉哉戒徒驭,家国迟子荣。
huáng shào liè   tiān xià zài tài píng zhào xià zhū jùn guó   suì gòng xiāng yīng
yuán nián dōng   fáng gōng yǐn dōng jīng gōng cáo shàng yán gōng   shì yuè dāng dēng míng
nǎi xuǎn èr shí xiàn   shì guān hóng 鸿 shēng qún cái   xiāng jiǎn jīng
  yǐn háng kēng hōng dōu zhōu gōng   wén zhāng míng shēng
fēi jué shū yóu   nán shǐ 使 ěr jīng jīn zhě zāo zhèn báo   néng chū shēng míng
tiǎn xiàn yǐn   kuì nán wéi qíng wéi qiú wén zhāng xiě   gǎn zhēng
huán jiā chì ér   jiān páo pēng shì hóng táo   yáo guǒ xiāng qíng
fāng chū shǔ mén   hǎo jiǔ nóng qiě qīng néng chōng huān yàn   shù jué chéng
zuó wén zhào shū xià   quán gōng zuò bāng zhēn wén rén zhí   wén dào dāng xíng
yīn fēng jiǎo duǎn   lěng qíng miǎn zāi jiè   jiā guó chí zi róng