扬子津

唐代 卢仝
风卷鱼龙暗楚关,白波沉却海门山。 鹏腾鳌倒且快性,地坼天开总是闲。
fēng juǎn lóng àn chǔ guān   bái chén què hǎi mén shān
péng téng áo dào qiě kuài xìng   chè tiān kāi zǒng shì xián