杨子春酌饮清节亭示诸公旧赋索和

宋代 程公许
雨馀热喘思澡雪,有客叩门筇九节。相携款竹墨池家,竹间张饮碧筒折。 枞枞玉立肩相齐,何羡掖垣歌紫微。会须把臂入林去,山王掉首麾去之。 骨相恐难飞食肉,功名浪费杀青竹。渭川自有千户封,持此较彼差不俗。 平生我亦厌荣观,为君醉眠蕲簟寒。人间有此碧玉镜,那怕火伞张炎官。
chuǎn zǎo xuě   yǒu kòu mén qióng jiǔ jié xiāng xié kuǎn zhú chí jiā zhú   jiān zhāng yǐn tǒng zhé    
cōng cōng jiān xiāng   xiàn yuán wēi huì lín shān   wáng diào shǒu huī zhī    
xiāng kǒng nán fēi shí ròu   gōng míng làng fèi shā qīng zhú wèi chuān yǒu qiān fēng chí   jiào chà    
píng shēng yàn róng guān   wèi jūn zuì mián diàn hán rén jiān yǒu jìng   huǒ sǎn zhāng yán guān