扬州石刻文信公画像歌正德十年寿光刘侍御徵甫所勒其序云得之扬州文江公苗裔也乾隆八年扬人陆君钟辉乞予作歌

唐代 全祖望
西湖天水昼冥冥,白雁飞过无坚城。庐陵相公脱虎口,来向淮南谁集兵。 可怜吴会少净土,剩馀扬州真州孤柱撑。李公苗公双忠贞,挥戈欲挽虞渊旌。 相公此来会逢适,合从或可缓颊成。两淮全力足恢复,所仗元老为主盟。 此策果成事难料,三宫未必向北平。岂知反间忽横生,李公既心动,苗公空泪零。 相公变作刘洙行,参从寥寥杜天卿。天教孤臣不遽死,芦中丈人舣舟迎。 将无岷江之神灵,神灵幸脱相公死,两淮从此莫扶倾。 李公颈血碧,苗公寨火青,夏贵老奴竟输诚。神伤间关出百死,再入瓯闽开行营。 空坑战败五坡絷,燕市三年目未瞑。魂随阳乌返沙汀,李公苗公迓九京。 一恸褰裳朝穆陵,百年潦尽寒潭清。厓山哀歌满祠亭,淮南俎豆亦争馨。 寿光柱史扶世教,绘图勒石昭精英。孙枝一叶尚足徵,定是惠州太守老云礽。 相公自具大光明,那须异人传慧灯。不是神梦告发绳,至今须眉还峥嵘。 我歌足当庙碑铭。
西 tiān shuǐ zhòu míng míng   bái yàn fēi guò jiān chéng líng xiàng gōng tuō kǒu lái   xiàng huái nán shuí bīng    
lián huì shǎo jìng   shèng yáng zhōu zhēn zhōu zhù chēng gōng miáo gōng shuāng zhōng zhēn huī   wǎn yuān jīng    
xiàng gōng lái huì féng shì   zòng huò huǎn jiá chéng liǎng huái quán huī suǒ   zhàng yuán lǎo wéi zhǔ méng    
guǒ chéng shì nán liào   sān gōng wèi xiàng běi píng zhī fǎn jiàn héng shēng   gōng xīn dòng miáo   gōng kōng lèi líng    
xiàng gōng biàn zuò liú zhū xíng   cān cóng liáo liáo tiān qīng tiān jiào chén   zhōng zhàng rén zhōu yíng    
jiāng mín jiāng zhī shén líng   shén líng xìng tuō xiàng gōng   liǎng huái cóng qīng  
gōng jǐng xuè   miáo gōng zhài huǒ qīng   xià guì lǎo jìng shū chéng shén shāng jiān guān chū bǎi zài   ōu mǐn kāi xíng yíng    
kōng kēng zhàn bài zhí   yān shì sān nián wèi míng hún suí yáng fǎn shā tīng   gōng miáo gōng jiǔ jīng    
tòng qiān cháng cháo líng   bǎi nián lǎo jǐn hán tán qīng shān āi mǎn tíng huái   nán dòu zhēng xīn    
shòu 寿 guāng zhù shǐ shì jiào   huì shí zhāo jīng yīng sūn zhī shàng zhēng dìng   shì huì zhōu tài shǒu lǎo yún réng    
xiàng gōng guāng míng   rén chuán huì dēng shì shén mèng gào shéng zhì   jīn méi hái zhēng róng    
dāng miào bēi míng