扬州慢·玉倚风轻

宋代 李莱老
玉倚风轻,粉凝冰薄,土花祠冷无人。听吹箫月底,传暮草金城。笑红紫、纷纷成雨,溯空如蝶,恐堕珠尘。叹而今、杜郎还见,应赋悲春。佩环何许,纵无情、莺燕犹惊。怅朱槛香消,绿屏梦渺,肠断瑶琼。九曲迷楼依旧,沈沈夜、想觅行云。但荒烟幽翠,东风吹作秋声。
fēng qīng   fěn níng bīng báo   huā lěng rén tīng chuī xiāo yuè   chuán cǎo jīn chéng xiào hóng fēn fēn chéng   kōng dié   kǒng duò zhū chén tàn ér jīn láng hái jiàn   yīng bēi chūn pèi huán   zòng qíng yīng yàn yóu jīng chàng zhū kǎn xiāng xiāo   绿 píng mèng miǎo   cháng duàn yáo qióng jiǔ lóu jiù   shěn shěn xiǎng xíng yún dàn huāng yān yōu cuì   dōng fēng chuī zuò qiū shēng