扬州慢 初秋

宋代 吴元可
露叶犹青,岩花迟动,幽幽未似秋阴。似梅风带溽,吹度长林。 记当日、西廊共月,小屏轻扇,人语凉深。对清觞,醉笑醒颦,何似如今。 临高欲赋,甚年来、渐减狂心。为谁倚多才,难凭易感,早付销沈。 解事张郎风致,鲈鱼好、归听吴音。又夜阑闻笛,故人忽到幽襟。
yóu qīng   yán huā chí dòng   yōu yōu wèi shì qiū yīn shì méi fēng dài chuī   cháng lín    
dāng láng 西 gòng yuè xiǎo   píng qīng shàn rén   liáng shēn duì qīng shāng zuì xiào   xǐng pín   jīn      
lín gāo   shén nián lái jiàn jiǎn kuáng xīn wèi shuí duō cái nán píng   gǎn zǎo   xiāo shěn      
jiě shì zhāng láng fēng zhì   hǎo guī tīng yīn yòu lán wén rén   dào yōu jīn