扬州慢

宋代 罗志仁
危榭摧红,断砖埋玉,定王台下园林。听樯干燕子,诉别后惊心。尽江上、青峰好在,可怜曾是,野烧痕深。付潇湘渔笛,吹残今古锁沈。 妙奴不见,纵秦郎、谁更知音。正雁妾悲歌,雕奚醉舞,楚户停砧。化碧旧愁何处,魂归些、晚日阴阴。渺云平铁坝,凄凉天也沾襟。
wēi xiè cuī hóng   duàn zhuān mái   dìng wáng tái xià yuán lín tīng qiáng gàn yàn zi   bié hòu jīng xīn jǐn jiāng shàng qīng fēng hǎo zài   lián céng shì   shāo hén shēn xiāo xiāng   chuī cán jīn suǒ shěn
miào jiàn   zòng qín láng shuí gèng zhī yīn zhèng yàn qiè bēi   diāo zuì   chǔ tíng zhēn huà jiù chóu chǔ   hún guī xiē wǎn yīn yīn miǎo yún píng tiě   liáng tiān zhān jīn