扬州春词三首

唐代 姚合
广陵寒食天,无雾复无烟。暖日凝花柳,春风散管弦。 园林多是宅,车马少于船。莫唤游人住,游人困不眠。 满郭是春光,街衢土亦香。竹风轻履舄,花露腻衣裳。 谷鸟鸣还艳,山夫到更狂。可怜游赏地,炀帝国倾亡。 江北烟光里,淮南胜事多。市鄽持烛入,邻里漾船过。 有地惟栽竹,无家不养鹅。春风荡城郭,满耳是笙歌。
guǎng 广 líng hán shí tiān   yān nuǎn níng huā liǔ   chūn fēng sàn guǎn xián
yuán lín duō shì zhái   chē shǎo chuán huàn yóu rén zhù   yóu rén kùn mián
mǎn guō shì chūn guāng   jiē xiāng zhú fēng qīng   huā shang
niǎo míng hái yàn   shān dào gèng kuáng lián yóu shǎng   yáng guó qīng wáng
jiāng běi yān guāng   huái nán shèng shì duō shì chán chí zhú   lín yàng chuán guò
yǒu wéi zāi zhú   jiā yǎng é chūn fēng dàng chéng guō   mǎn ěr shì shēng