扬州被召著作佐郎自金山回阻冰效退之陆浑山

宋代 晁补之
二年官扬犹一炊,丞聋毋害守不讥。 帝知无功呼返之,具舟从江民不知。 道傍愚叟为涕洟,岂无爱人如尔为。 我谢叟归视汝儿,风号鸿潦水涸陂。 冰塞川船不可移,白蜺横野光逶迤。 寒威上射小日规,旦行一里方午维。 十日系野儿啼饥,中无载盗过不窥。 官令十夫为操椎,耶许相力哀复疲。 我笑遣夫是安施,霜不杀草圣所欷。 岁十一月冰固宜,逆天进亦不可几。 为儿搏饭儿安嬉,宁三月暖犹流凘。
èr nián guān yáng yóu chuī   chéng lóng hài shǒu
zhī gōng fǎn zhī   zhōu cóng jiāng mín zhī
dào bàng sǒu wèi   ài ren ěr wèi
xiè sǒu guī shì ér   fēng hào hóng 鸿 lǎo shuǐ bēi
bīng sāi chuān chuán   bái héng guāng wēi
hán wēi shàng shè xiǎo guī   dàn xíng fāng wéi
shí ér   zhōng zài dào guò kuī
guān lìng shí wèi cāo chuí   xiāng āi
xiào qiǎn shì ān shī   shuāng shā cǎo shèng suǒ
suì shí yuè bīng   tiān jìn
wèi ér fàn ér ān   níng sān yuè nuǎn yóu liú