杨仲博生日

宋代 魏了翁
金街隆隆晓钟动,倚马禁门续残梦。 梦惊风雨摇江霏,恍如秋浦哦诗时。 觉来丝丝理前绪,犹记平塍蟹鱼句。 是日江风吹倒山,船头白浪高黏天。 两家儿女搅衣出,草草杯盘作生日。 自从补被趋帝京,二年不见波涛惊。 不知风色今安否,但见朝朝侍明主。 银鞍白马上晴空,鸣鞘戒仗天无风。 朝回为君庆初度,才上心来到秋浦。 君今去作什邡侯,归兴如山不可留。 只虞江上风色恶,不似帝城镇懽乐。 高楼大弟插云霓,烟花眩眼明春晖。 吾侪且可饮,勿问尚书期。 为我歌,毋庸归。
jīn jiē lóng lóng xiǎo zhōng dòng   jìn mén cán mèng  
mèng jīng fēng yáo jiāng fēi   huǎng qiū ó shī shí  
jué lái qián   yóu píng chéng xiè  
shì jiāng fēng chuī dào shān   chuán tóu bái làng gāo nián tiān  
liǎng jiā ér jiǎo chū   cǎo cǎo bēi pán zuò shēng  
cóng bèi jīng   èr nián jiàn tāo jīng  
zhī fēng jīn ān fǒu   dàn jiàn zhāo zhāo shì míng zhǔ  
yín ān bái shàng qíng kōng   míng qiào jiè zhàng tiān fēng  
cháo huí wèi jūn qìng chū   cái shàng xīn lái dào qiū  
jūn jīn zuò shí fāng hóu   guī xīng shān liú  
zhǐ jiāng shàng fēng è   shì chéng zhèn huān  
gāo lóu chā yún   yān huā xuàn yǎn míng chūn huī  
chái qiě yǐn   wèn shàng shū  
wèi   yōng guī