仰止吟为黎师召兵侍作

明代 顾璘
眼中磥砢万文峰,俨立大贤为世宗。丈夫有灵塞天地,肯不拔地争巃嵷。 朝亦一仰止,夕亦一仰止。平生积小以高大,巍乎山哉何愧尔。 呜呼武公九十犹勉㫋,愿献他日攻玉篇。
yǎn zhōng lěi wàn wén fēng   yǎn xián wèi shì zōng zhàng yǒu líng sāi tiān   kěn zhēng lóng sǒng
cháo yǎng zhǐ   yǎng zhǐ píng shēng xiǎo gāo   wēi shān zāi kuì ěr
gōng jiǔ shí yóu miǎn 㫋,   yuàn xiàn gōng piān