养志堂诗为襄阳吴传朋通判作

宋代 饶节
我思古丈夫,出处各有意。上焉不作名,下亦岂为利。 周旋进退间,万世作凡例。吁嗟古人远,中夜辄三起。 老来得贤侯,气象无乃是。少年自挺立,学问造严秘。 笔端挟风雨,麈尾揠根柢。问之为谁欤,盛德有苗裔。 广陵之外孙,右司公之子。内师孟母贤,外交天下士。 渐磨薰蒸到,成此不凡器。年来贰襄阳,岂为山水计。 政以承母心,欲觐淮源隧。淮源日夜流,墓木已拱矣。 母来拜墓门,满下平生泪。回头语儿孙,更酹坟前地。 我怀三十年,一饭不忘此。惟诚通鬼神,志愿今乃遂。 儿身勉直道,无贻墓中愧。宁为颍封人,勿作鱼梁吏。 到官辟高堂,涓洁亦明丽。夜月进古几,春盘供早荠。 炉薰事禅寂,简物薄滋味。起居饮食安,其乐固泄泄。 母身自教子,子养母其志。要当并外家,十幅作图记。 大曾信知言,名堂书是事。更哦诸人诗,千古激彫敝。
zhàng   chū chù yǒu shàng yān zuò míng   xià wèi
zhōu xuán jìn tuì 退 jiān   wàn shì zuò fán jiē rén yuǎn   zhōng zhé sān
lǎo lái de xián hòu   xiàng nǎi shì shào nián tǐng   xué wèn zào yán
duān xié fēng   zhǔ wěi gēn wèn zhī wèi shuí   shèng yǒu miáo
guǎng 广 líng zhī wài sūn   yòu gōng zhī nèi shī mèng xián   wài jiāo tiān xià shì
jiàn xūn zhēng dào   chéng fán nián lái èr xiāng yáng   wéi shān shuǐ
zhèng chéng xīn   jìn huái yuán suì huái yuán liú   gǒng
lái bài mén   mǎn xià píng shēng lèi huí tóu ér sūn   gèng lèi fén qián
huái 怀 sān shí nián   fàn wàng wéi chéng tōng guǐ shén   zhì yuàn jīn nǎi suì
ér shēn miǎn zhí dào   zhōng kuì níng wèi yǐng fēng rén   zuò liáng
dào guān gāo táng   juān jié míng yuè jìn   chūn pán gōng zǎo
xūn shì chán   jiǎn báo wèi yǐn shí ān  
shēn jiào   yǎng zhì yào dāng bìng wài jiā   shí zuò
céng xìn zhī yán   míng tang shū shì shì gèng ó zhū rén shī   qiān diāo