仰赠特进阳休之诗

南北朝 卢思道
幽求遂古,逖听前闻。鸿荒眇邈,篆策絪缊。体国经野,为鸟为云。 果行毓德,或武或文。 于铄君子,含章挺秀。龙翰凤翼,玉荣松茂。逸韵孤峙,奇峰回构。 慕舜匪高,希颜可陋。 艺殚文府,学究书林。尽则穷丽,索隐钩深。灵珠耀手,明镜悬心。 声偃华裔,道冠衣簪。 豹变其文,鸿渐于陆。入作卿士,出为岳牧。千社万钟,玄冕丹毂。 神之听之,介以景福。 汉称广德,晋美剧阳。君亦高蹈,二此鸿芳。知足知止,令问令望。 功遂身退,休有烈光。 闻风伯夷,懦夫自立。祖道疏傅,行人霣泣。公之戾止,僚友胥集。 瞻彼高山,每怀靡及。 余实肤陋,少不及门。挟策问道,拜帚承恩。以兹高义,被于后昆。 式歌且舞,敢赠长言。
yōu qiú suì   tīng qián wén hóng huāng 鸿 miǎo miǎo zhuàn   yīn yūn guó jīng wèi niǎo   wèi yún      
guǒ xíng   huò huò wén  
shuò jūn zi   hán zhāng tǐng xiù lóng hàn fèng   róng sōng mào yùn zhì fēng   huí gòu      
shùn fěi gāo   yán lòu  
dān wén   xué jiū shū lín jǐn qióng suǒ   yǐn gōu shēn líng zhū yào shǒu míng 耀 jìng   xuán xīn      
shēng yǎn huá   dào guān zān  
bào biàn wén   hóng 鸿 jiàn zuò qīng shì chū   wèi yuè qiān shè wàn zhōng xuán miǎn   dān      
shén zhī tīng zhī   jiè jǐng  
hàn chēng guǎng 广   jìn měi yáng jūn gāo dǎo èr   hóng fāng 鸿 zhī zhī zhǐ lìng wèn   lìng wàng      
gōng suí shēn tuì 退   xiū yǒu liè guāng  
wén fēng   nuò dào shū xíng   rén yǔn gōng zhī zhǐ liáo yǒu        
zhān gāo shān   měi huái 怀  
shí lòu   shǎo mén jiā wèn dào bài   zhǒu chéng ēn gāo bèi   hòu kūn      
shì qiě   gǎn zèng cháng yán