杨医士寿诗

明代 唐顺之
东亭先生富道术,隐居城郭似江湖。随身长挟双白鹿,入市只悬一玉壶。 社中渐觉推前辈,门外从教满病夫。子亦文园高卧客,年来肺气为君苏。
dōng tíng xiān sheng dào shù   yǐn chéng guō shì jiāng suí shēn cháng xié shuāng bái 鹿   shì zhǐ xuán    
shè zhōng jiàn jué tuī qián bèi   mén wài cóng jiào mǎn bìng zi wén yuán gāo nián   lái fèi wèi jūn