岩桂再开尤盛汲水养之其香满室堕蕊几案间灿然可爱嗅玩因为赋小诗

宋代 李纲
桂华十里凌霜空,再开愈觉秋光浓。幽人赠我不知数,芬馥飘满禅房中。 蔌蔌风枝堕烟蕊,璀灿金英沾案几。不须扫去任飘零,从使清香在毫纸。
guì huá shí líng shuāng kōng   zài kāi jué qiū guāng nóng yōu rén zèng zhī shù fēn   piāo mǎn chán fáng zhōng    
fēng zhī duò yān ruǐ   cuǐ càn jīn yīng zhān àn sǎo rèn piāo líng cóng   shǐ qīng 使 xiāng zài háo zhǐ