燕归梁 其四 湖上即席分韵得羽字

宋代 史达祖
鸳鸯拂破蘋花影,低低趁凉飞去。画里移舟,诗边就梦,叶叶碧云分雨。 芳游自许。过柳影闲波,水花平渚。见说西风,为人吹恨上瑶树。 阑干斜照未满,杏墙应望断,春翠偷聚。浅约挼香,深盟捣月,谁是窗间青羽。 孤筝几柱。问因甚参差,暂成离阻。夜色空庭,待归听俊语。
yuān yāng píng huā yǐng   chèn liáng fēi huà zhōu shī   biān jiù mèng   yún fēn    
fāng yóu guò liǔ yǐng xián shuǐ   huā píng zhǔ jiàn shuō fēng wéi 西 rén   chuī hèn shàng yáo shù      
lán gān xié zhào wèi mǎn   xìng qiáng yīng wàng duàn   chūn cuì tōu qiǎn yuē ruá xiāng shēn   méng dǎo yuè shuí   shì chuāng jiān qīng    
zhēng zhù wèn yīn shén cēn zàn   chéng kōng tíng dài guī   tīng jùn