燕归梁·轻蹑罗鞋掩绛绡

宋代 柳永
轻蹑罗鞋掩绛绡。传音耗、苦相招。语声犹颤不成娇。乍 得见、两魂消。 匆匆草草难留恋、还归去、又无聊。若谐雨夕与云朝。得 似个、有嚣嚣。
qīng niè luó xié yǎn jiàng xiāo chuán yīn hào xiāng zhāo shēng yóu chàn chéng jiāo zhà
jiàn liǎng hún xiāo
cōng cōng cǎo cǎo nán liú liàn hái guī yòu liáo ruò xié yún cháo
shì yǒu xiāo xiāo