燕归梁 春愁

宋代 石延年
芳草年年惹恨幽。想前事悠悠。伤春伤别几时休。 算从古、为风流。 春山总把,深匀翠黛,千叠在眉头。不知供得几多愁。 更斜日、凭危楼。
fāng cǎo nián nián hèn yōu xiǎng qián shì yōu yōu shāng chūn shāng bié shí xiū
suàn cóng wèi fēng liú
chūn shān zǒng   shēn yún cuì dài   qiān dié zài méi tóu zhī gōng duō chóu
gèng xié píng wēi lóu