燕归梁·白玉搔头坠髻松

宋代 吴文英
白玉搔头坠髻松。怯冷翠裙重。当时离佩解丁东。澹云低、暮江空。青丝结带鸳鸯盏,岁华晚、又相逢。绿尘湘水避春风。步归来、月宫中。
bái sāo tóu zhuì sōng qiè lěng cuì qún zhòng dāng shí pèi jiě dīng dōng dàn yún jiāng kōng qīng jié dài yuān yāng zhǎn   suì huá wǎn yòu xiāng féng 绿 chén xiāng shuǐ chūn fēng guī lái yuè gōng zhōng