岩桂

宋代 刘子翚
凉飔振远村,寂寞度清芬。山路不知处,月窗时夜闻。 孤根寒抱石,落子半飘云。袖手空延伫,无才可赋君。
liáng zhèn yuǎn cūn   qīng fēn shān zhī chù yuè   chuāng shí wén    
gēn hán bào shí   lào bàn piāo yún xiù shǒu kōng yán zhù   cái jūn