盐官绝句四首

宋代 苏轼
南寺千佛阁古邑居民半海涛,师来构筑便能高。 千金用尽身无事,坐看香烟绕白毫。 北寺悟空禅师塔(名齐安,宣宗微时,师知其非凡人。 )已将世界等微尘,空里浮花梦里身。 岂为龙颜更分别,只应天眼识天人。 塔前古桧当年双桧是双童,相对无言老更恭。 庭雪到腰埋不死,如今化作雨苍龙。 僧爽白鸡(养二十余年,常立坐侧听经。 )断尾雄鸡本畏烹,年来听法伴修行。 还须却置莲花漏,老怯风霜恐不鸣。
nán qiān mín bàn hǎi tāo   shī lái gòu zhù biàn 便 néng gāo  
qiān jīn yòng jìn shēn shì   zuò kàn xiāng yān rào bái háo  
běi kōng chán shī   míng ān   xuān zōng wēi shí   shī zhī fēi fán rén  
  jiāng shì jiè děng wēi chén   kōng huā mèng shēn  
wèi lóng yán gèng fēn bié   zhǐ yìng tiān yǎn shí tiān rén  
qián guì dāng nián shuāng guì shì shuāng tóng   xiāng duì yán lǎo gēng gōng  
tíng xuě dào yāo mái   jīn huà zuò cāng lóng  
sēng shuǎng bái   yǎng èr shí nián   cháng zuò tīng jīng  
  duàn wěi xióng běn wèi pēng   nián lái tīng bàn xiū xíng  
hái què zhì lián huā lòu   lǎo qiè fēng shuāng kǒng míng